Sau hơn 8 tiếng đứng bán hàng, giờ chân của mình chỉ muốn lê lết, mệt không muốn nói nữa. Về nhà mà cứ thấy làm ra đồng tiền không phải dễ dàng, lâu ni sướng quá rồi, giờ khổ tí mà kêu la. Chẳng thèm kêu trên fb, mất công bạn bè vô hỏi mi làm chi rồi làm ở mô, trả lời phát mệt lên được. Lúc ni mệt mà ưng khóc dã man, căn bản là thấy rứa thôi chớ cũng không phải vì buồn, đi làm có lương mừng còn chưa kịp nữa là. Tối ni anh đi học anh văn, tạt qua mang bánh với sữa. Cảm động phát chết lên được, mình mà có ai tán như vậy chắc là đổ cái rầm :)). Tối hai đứa mua bánh mì với chai tương, kiểu sống như này gọi là sống cho qua ngày đoạn tháng đây, tối về được để phần cá chiên nữa, ăn mà cứ nhớ Mỹ ghẻ, ko có hấn mà ăn cùng cho vui khỏi tội, giờ ni về nhà lại lục đục ăn cơm nguội rồi đây. Tám tiếng mà cứ thấy trôi lâu ơi là lâu, chiều nay may tranh thủ làm được bài tập anh văn của cô Phượng, còn bài nghe mai nghe, thôi rứa đã, viết cái đánh dấu mốc son chói lọi trong sự nghiệp của Kèn, giờ đau đầu đau chân quá, đi ngủ để mai dậy học bài nữa nhé. :)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét