Ngày hôm nay lên Lotte xin làm, nghỉ làm ở quán cf. Tự nhiên thấy cũng buồn buồn. Sáng nay tạt qua chơi với Lùn một xí, bưng vài ly cf, ba ngày mà mình tiến bộ rõ rệt, từ chỗ mỗi tay chỉ cầm một ly, giờ mình đã cầm được ba ly trên một tay rồi đấy, công viêc cũng chẳng có gì, đến rồi quét quét vài cái lá, bưng bê, ngồi chơi. Thấy đi làm cái gì cũng thú vị, cái gì cũng cần phải học hỏi, mở cái chai nước ngọt cũng phải để xuống bàn mà mở, cầm trên tay lỡ như nó bị đổ. Rồi là pha cf ntn, rồi vv.
Bưng cf, cũng có nhiều khách rất lịch sự, cảm ơn mình mỗi khi mình bưng đồ uống tới, cũng giống như mình hay thế, lời cảm ơn có mất mát gì đâu, người ta lại còn có cảm giác được tôn trọng nữa, mà không những thế, mình cũng trở nên đáng tôn trọng hơn. Làm hai ngày, có những người khách quen, tới quán luôn uống cùng một thứ và ngồi ở cùng một vị trí, một bác luôn uống cf sữa, ít sữa kèm một ly nước lọc, ba đứa ( nghe nói là nhỏ hơn mà cứ kêu mình là em :D ) khi mô cũng sting vàng, kèm hai ly nước lọc, một anh ập mập, dáng cực giống thầy Bin, lúc mô cũng hút Macbro. Nhưng mình cũng thấy nhiều người lãng phi thời gia của họ kinh khủng, phát sợ luôn. Ngồi quán từ sáng sớm mà chơi bài tới tận trưa, lắm người sao họ rảnh vậy nhỉ, hay là thừa tiền với thời gian thì cho mình ít với. Tuổi trẻ mà, hè, thôi thì kệ họ, cũng chả liên quan, xập xèng thì mới ra cái xã hội chứ, phân hóa hết rồi, họ ko chơi thì lấy đâu ra người cho mình phục vụ, ka ka, nói chung âu cũng là một cách tạo ra của cải cho xã hội á mà, chuyện tốt, đáng hoan nghênh, lại còn được thư giãn đầu óc nữa chứ, cuộc đời như thế còn gì sướng hơn nhỉ?
Sáng dầu tiên đi làm đã thấy cái xe cup, tưởng của khách, sáng hôm qua ngồi ngắm ngía mới hỏi bà Lùn, nge bảo là chiếc xe mẹ anh chủ để lại cho anh sau khi mất, sáng anh dắt ra để trước quán, ngày nào cũng vậy, tự nhiên thấy thương và cảm động quá, vì ngày trước thấy cái mặt anh này mình không thích cho lắm, giờ ghe chuyện tự nhiên thấy thương quá. Nghĩ thế nên hôm nay nghỉ làm cũng thấy thương thương anh, mấy đứa sinh viên đang thi nên không tìm ra người, lại vất vả cho anh rồi, thôi thì anh thông cảm cho em anh nhé. Đi làm, biết được những con người như thế, biết cô bé pha chế hay ho, nghe nói nói chuyện mình chỉ biết cười thôi, còn có một con cún, vẫy đuôi với bất kỳ ai, hay ho thật.
Quên nữa là mình nhận được học bổng xuất sắc của kỳ cuối, 2 triệu 6 luôn, vui vui quá đi mất thôi. Để vài hôm nữa mua cho mẹ một quyển sách Nhiệt đới gió mùa của Lê Minh Khuê, nhớ nha Kèn. hi
Cũng không muốn bỏ việc quá sớm như thế này, thôi thì vậy mình cũng phải ra đi tìm một cuộc sống mới tốt hơn thôi, trong cuộc sống này, biết được nhau, hiểu thêm nhau được một chút âu cũng là một điều đáng quý, tạm biệt nhé cô nhân viên phục vụ cà phê, ngày mai ta lại đổi sang một vai khác của cuộc sống nhé, cố gắng hoàn thành nha :D
Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Nhân dịp facebook rộ lên phong trào đăng ảnh mười năm thay đổi, mình cũng nhìn lại mười năm đã qua. Đầu tiên là sự mất mát, năm nay tròn mư...
-
Ngày mai lên công ty học nội quy, sang tháng 10 đi làm, vẫn chưa nói cho mấy đứa bạn vụ mình đi làm, vì mình nghĩ nó sẽ buồn lắm. Hồi hộp kh...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét