Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Linh ta linh tinh

Nhiều khi thấy ở nhà học hành như thế này cũng được, thấy cũng không đến nỗi, nhưng hôm qua thấy có chị đi nạp hồ sơ cùng mình được gọi đi phỏng vấn mà mình ở nhà thì tự nhiên không kìm được những tiếng thở dài, thấy buồn mà cũng không hiểu nữa. tự nhiên những lúc thế, lôi sách tiếng Anh ra đọc, đọc một lúc lại thấy hào hứng trở lại, có động lực hẳn ra. Mọi thứ sẽ đều phải đánh đổi, muốn có được thành công ngày hôm nay mình phải nỗ lực, muốn lấp lánh ngày mai phải tỏa sáng từ ngày hôm nay, và mọi hành trình vạn dặm đều bắt đầu từ những bước chân nhỏ bé. Có lẽ sẽ có nhiều người bảo mình là viển vông mơ tưởng, nhưng giờ, những ngày ở nhà như thế này, càng thôi thúc mình phải học, mỗi người sẽ có một con đường riêng. Đến cả mẹ còn ôm bụng cười khi nghe mình bảo mình muốn đi du học. Lúc đó chỉ nói với mẹ là mẹ đừng có cười. Sống ở một vùng cũng không phải là phát triển, cuộc sống của những người viên chức và hàng xóm thì việc vào Đại học là một trong những thành tựu cũng khá rồi, suy nghĩ chỉ từ cấp 3 lên ĐH và đi làm thôi. Vào ĐH, mình gặp được nhiều người, biết được nhiều người và cái suy nghĩ muốn đi ra để biết thêm càng lớn lên trong mình. Mình biết đó sẽ là một hành  trình khó khăn. Nhưng cứ bước thôi, phải bước tiếp.
  Ngày hôm nay cách đây tròn một năm, ba đứa đang buồn hiu hiu vì không được giải Nghiên cứu khoa học của ĐH Đà Nẵng. Có những giọt nước mắt đã rơi, nhưng vẫn đọng lại biết bao kỷ niệm về tình bạn, về những phút giây được học và sống với nhau. Trân trọng biết bao, cả niềm quý trọng thầy hướng dẫn nữa. Ba đứa còn bảo sau này đi làm có tiền sẽ mua quà cho thầy.
giờ thì có vẻ như mình không muốn và không cố gắng để hiểu một người bạn nữa, đoi khi tự hỏi liệ mình đã làm gì không tốt, liệu mình có phải là một đứa tệ không, tại sao không hỏi han, tại sao cảm thấy một khoảng cách vô hình càng ngày càng lớn. Cứ thế, cứ thế, có lẽ bây giờ cái khoảng cách đó nó đã che mất đi những lần tâm sự, những cái tin nhắn tình cảm, có hỏi han thì cũng là có việc gì đó mới hỏi. Vì sao lại phải sống như thế nhỉ? Những lúc này có thể gọi là sống với nhau vì nghĩa vụ không? Không thích kiểu như thế, nhưng giờ mình chẳng biết bắt đầu từ đâu, mình chẳng hiểu là vì sao lại thế, chỉ cảm nhận được nó thôi. Có nhiều thứ, nên giữ trong lòng thì sẽ tốt hơn, có nhiều thứ rõ ràng mình biết nhưng mình không muốn nói, người ta lại tưởng là mình vô tâm, mình không được nhạy cảm cho lắm, thì cứ thế thôi, đơn giản cho cuộc sống nó thanh thản.
  Nhìn mấy bạn bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, chuẩn bị áo dài xúng xính cho lễ bảo vệ tốt nghiệp lại nhớ hình ảnh mình mấy tháng trước, cắm cúi miệt mài học bài để thi trong khi những đứa bạn của mình được bảo vệ. Cái cảm giác tủi thân như kiểu mình thua bạn bè rất nhiều thật khó chịu. Giờ vẫn thấy tiếc một điều là mình đã không được mặc áo dài để bảo vệ luận văn tốt nghiệp, thấy vẫn hơi đau lòng một chút. Ngày mấy đứa bảo vệ, thực ra hôm sau là ngày mình thi, cũng cần phải ôn bài, nên cũng không đến, cũng muốn đến chung vui với tụi nó, cũng muốn mang hoa lên tặng, nhưng mà không đi nổi. Cũng xin lỗi hai đứa bạn nhé. Giờ thì qua rồi, cuối cùng thì dù phải đi một con đường khó hơn một chút nhưng may mà vẫn vượt qua được.
  Ngày hôm nay tự nhiên buồn và nghĩ linh tinh quá, tối nay đi ăn kem với chị Ngọc, lâu rồi chưa đi ăn kem, không ngờ mình ăn kém vậy, hì, như thế này sau này có người yêu làm sao ăn cho nó sợ được đây không biết. Thôi đến đó rồi tính. Có đôi khi giữa cả một chốn đông người vẫn cảm thấy cô đơn, đôi khi có thật nhiều bạn bè bên cạnh nhưng mà vẫn cứ buồn một mình . Có lẽ cần một bờ vai thật rồi. Thôi, cứ từ từ, muốn vội cũng không được :D
 Chào tạm biệt một ngày dài, sẽ cố gắng, hứa đấy. Sẽ học được Anh văn bằng mọi cách :D yêu Kèn yêu Kèn, Kèn ơi cố lên nhé, cố lên!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...