Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Về nhà

Còn ngày hôm nay ở nhà trọn vẹn, mai lại sắp xếp hành trang, đi về với một nơi gần như quen thuộc, nơi đó gắn bó vơi mình gần bốn năm. Lần nào cũng vậy, về nhà là lại không muốn bước đi một tí nào cả. Đã lâu rồi không viết lách, vì không có hứng thú để viêt. Con bạn hâm đã ra HN rồi, hoa loa kèn nó mua cho mình cũng tàn rồi đấy, mình cũng chuẩn bị đi.
Ngày hôm nay không hiểu sao gió lạnh lạnh, trời cứ xám xịt, nhìn giống kiểu mùa đông quá, lại buồn, lại thấy cô đơn
Ngồi nghe nhạc không lời, tâm hồn thanh thản nhưng cũng cứ man mác. Không biết khi nào mới tìm lại được những cảm xúc những niềm vui như trước. Giờ thấy mình không còn được vô tư như ngày xưa nữa, nhận thấy có nhiều thay đổi, ghét nghe mấy chuyện nhảm nhảm, ghét nghe chuyện của người khác, bực mình khi thấy chuyện của người khác cứ bị kể như chuyện của chính họ. Lắm chuyện, điếc tai. Mình cứ sống cái cuộc đời của mình cho trọn vẹn, cho ngập tràn tình yêu, cho ngập tràn yêu thương. Thôi thì ta cũng phải cứ chờ đợi thôi, hạnh phúc đang đến, nhưng bị tắc đường kẹt xe nên đến muộn, chậm lại để cảm nhận rõ tình cảm nào thực sự đang lớn lên trong ta như người ta vẫn nói " như chờ tình đến rồi hãy yêu "
              - Nghĩa Đàn, 4/5/2013-

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...