Đáng lẽ hôm qua mở máy ra viết một đôi điều, nhưng lại lượn lờ đi với đám bạn ĐH nhí nhố về mệt quá nên thôi. Tối nay đau mắt, buồn ngủ nhưng muốn viết một cái chi đó. Chiều nay tập hát, cảm thấy được một chút ý nghĩa của bài hát. Cũng vui vui.
Hôm nay đã là tối thứ 5 rồi, mai thứ 6 vui quá đi mất, có đi làm cả tuần mới cảm thấy đến thứ sáu vui như thế nào. Cả tuần bữa đi chơi bữa đi học, mự ốm nằm nhà, mình cũng vô tâm thật. Chiều qua về sớm dọn dẹp nhà cửa, nhà mới sơn chuẩn bị đón tết Đoan Ngọ. Chiều qua mình lần đầu tiên gặp cô hàng xóm và có ấn tượng mạnh. Khiếp đảm.
Cậu mự sơn một miếng nhà bên hông nhà cô ấy, chú chồng đồng ý, mà chưa hỏi ý kiến cô nên cô í làm ầm lên, mất thẩm mĩ thế này thế nọ, đẩy chị vô thế đã rồi thế lọ thế chai, rồi chửi chồng xơi xơi như cái giẻ rách, không còn tí thể diện. Gần 5 năm nay mình mới biết mặt chú chồng. Lâu nay cứ hay trêu cậu, xung quanh nhà mình toàn người đảm đang, trừ mỗi cậu ra :)). Chú í làm công ty Dược, kiếm ra tiền, đi chợ nấu ăn, chở con cái đi học, tất tật. Giờ mình đã hiểu, để có người chồng như vậy thì cô í đã có công lao dạy dỗ như thế nào =)).
Đùa vậy thôi, chứ mình nghĩ, chẳng qua chồng thương vợ không muốn làm tội, vợ thấy thế không biết ý còn làm tới. Còn ta mi với chồng, như thế là không ổn. Đến cả chú thợ hồ còn bảo, chẳng biết học hành bao nhiêu mà ghê gớm thế, vợ chú tuy học ít, cãi nhau nhưng chẳng bao giờ dám hỗn như thế, vặt cổ :D mình mà vợ hỗn thế cũng vặt thật, mỗi tội sau ni có chồng chứ ko có vợ, chồng mình dám hỗn với mình, chỉ cần lườm cái là biết đường phải im thôi.Kaka, thấy nói rứa khác chi mình như cô í, đùa thôi mà, chồng ơi, đừng sợ :v.
Một người phụ nữ giỏi là người còn biết nâng đỡ những người xung quanh, dù có giỏi giang hơn chồng, nhưng cũng phải tôn trọng và tỏ ra tôn trọng chồng, giữ thể diện cho chồng chứ, nghĩ sao vậy, cái tôi của họ lớn đến thế sao? Trong chuyện bạn bè thì cái tôi cũng cần nhẹ bớt, và sống với nhau cả đời thì đến một lúc nào đó, nghĩa vụ, trách nhiệm còn lớn hơn cả tình yêu thương. Ông bà ta sống với nhau bao nhiêu năm bởi thời ấy, họ không vứt những thứ hư vỡ mà cố gắng sửa chúng. Làm sao để sau này mình cũng được như thế, hiểu nhau và cùng nhau vượt qua mọi thứ.
Bán bà con xa mua láng giềng gần, sống cạnh nhau, tuy ở Thành phố không tình cảm như ở quê, nhưng có nên ghê gớm thế không? Rồi sau này, già đi, còn lại gì? Mọi thứ đều hư không, cần nhất là sức khỏe thôi. Tích đức cho con cháu :)
Chỉ thấy bức xúc nên nói, mẹ bảo, mẹ kể chuyện không phải để con cười chê họ mà là con phải nhìn và học được những bài học, để biết và hiểu thêm về cuộc sống. Cuộc sống ngoài kia còn có nhiều kiểu người, để biết thêm không phải ai cũng hiền lành. Dạo ni mình thấy mình cũng ghê gớm lên khá nhiều. :D thôi kệ, phải thế, mạnh mẽ và cứng cáp lên Kèn nhé.
Đang nghe bài Nắng đêm của Sếp, mọi ngày chưa hiểu nắng đêm là thế nào, hóa ra là ánh điện buổi tối như ánh nắng. Bài hát về ngành Điện mà mềm mại, tình cảm sâu lắng, nghe thấy nghiện mà thấy thương Sếp lắm. Bao tâm huyết cho cái Xưởng, vèo cái tách ra. Nhìn đứa con tinh thần của mình tách ra mà đau lòng, mình mà như Sếp thì mình buồn lắm, thương quá. Tờ 100$ được Sếp mừng tuổi, mình sẽ cố giữ, đến khi Sếp về hưu sẽ tặng, lại là một vòng tròn quay, may mắn trở về với Sếp.
Nhiều thứ lộn xộn quá, tháng sau ký lại hợp đồng mới, hi vọng là tốt đẹp cả, những ngày cuối cùng của tháng, bắt đầu có lịch cho tháng sau, cố lên Kèn nhé. hi. Những lúc ni thì chỉ có tự động viên thôi, biết sao giờ.
Sắp tới tìm chỗ học khiêu vũ, làm sao để gầy :(( muôn thủa.
Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét