Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Chốn bình yên

Sáng đầu tiên dậy ở nhà, giật mình quên mất, mình chưa dậy nấu nước rửa dọn, hóa ra ko phải, đang ở nhà và là ngày nghỉ. Ba dậy từ sớm, đi chợ mua bánh mướt bánh cuốn bánh gói vì hôm qua hai đứa bảo thèm ăn.Ba về kêu dậy, vô giường cúi xuống thơm một cái, mình ôm cổ để ba kéo ngồi lên, thơm lại ba hai cái. Thấy hạnh phúc quá đỗi.
Về nhà suốt ngày cặp kè lượn lờ với con chồng les, nó kể với mẹ nói là Khánh "lại" về rồi mẹ ạ. hi. Cô bảo là hỏi xem hai đứa bây có yêu nhau không? :))
Lên mèo ăn được một bữa cơm trưa, ôm nhau ngủ tíu tít tới chiều, dậy nói chuyện mà cũng ko muốn về nữa. Về nhà ko làm gì, nhưng chỉ muốn được lười biếng như thế thôi.
Chiều nay ra bờ kè ăn ốc, xong lượn lượn đi dạo, ra chỗ bờ sông, mấy cái cù lao, ngô, tre, cây cối, mấy con chó bơi bơi chỗ vũng nước, thấy yên bình lạ, còn một điều ước muốn làm là đi ngắm đồi hoa mặt trời của quê mình. Hai đứa bảo nhau, ko biết khi mô mới có người yêu giới thiệu cho mi móm hầy, hấn bảo là răng ko nói ngược lại, mình bảo là có lẽ là ko có mô, còn lâu :))
Có lẽ tình yêu sẽ đến vào lúc mình không ngờ nhất, vậy nên mình sẽ không mong chờ hắn đến nữa, để hấn bất thình lình xuất hiện :))
Đọc lại blog, thấy nhớ lại thời gian mình đã từng đi qua, không quá khó khăn nhưng cũng không kém vất vả, dù chưa thấm tháp gì nhưng đó cũng là những trải nghiệm cho mình lớn lên. Những bữa cơm vội ở siêu thị, những ngày tháng trốn nhà đi chơi, những ngày tháng căng thẳng ôn thi tốt nghiệp. Nhanh quá, giờ thì mình đã hơi ổn, đã làm 7 tháng rồi, gặp những người bạn mới, vui vẻ và tốt bụng.
Nhà ơi, ngày mai tớ lại lên đường tìm kiếm cuộc sống, nhà hãy mạnh khỏe, cố lên nhé, tớ yêu nhà nhiều nhiều lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...