Một ngày rảnh rỗi, tự nhiên nhìn thấy một đống sao gấp ngày nào nằm lăn lóc trên kệ sách, thấy thương, ngồi mở hết ra, đọc lại một lượt.
Đôi khi gặp được một người ta lại ngỡ đó là anh ấy "it's him", lại bắt đầu nảy nở những hi vọng tràn trề về một tương lai tươi sáng chung bước cùng người kia, nhưng đó chỉ là những cái na ná tình yêu. Đến một lúc nào đó, ta nhận ra, cũng chỉ là một cơn say nắng thoáng qua, ta quên bẵng đi đến một ngày bất chợt nhìn lại, giật mình vì sao ta vội quên lãng. Cũng đã có những ước mơ của riêng mình viết trong ngôi sao giấy, cũng đã có những ước mơ cho một tương lai và có cả những câu chuyện, những lời nhắn nhủ ở đó. Nhận thấy còn một ước mơ bay cao bay xa của mình chưa hoàn thành.
Đọc những lời ước, tự nhiên thấy mình trẻ con quá đỗi, say nắng tí tẹo thôi mà làm ầm ĩ cả lên. Đến bao giờ mới có thể trầm tĩnh lại mà yêu nhỉ? Vẫn cứ bồng bột theo cảm xúc trôi dạt đến đâu thì đến. Đọc mà cứ nghĩ mãi đến một người, bình thường thì không giận, nhưng nghĩ thật kỹ thì thấy mình thật sự bị tổn thương.
Điều khó chịu nhất là bản thân mình buồn mà không thể diễn đạt nỗi buồn đó như thế nào. Thì thế này: Đọc mấy cái sao, mở từng cái một, có khi không đủ kiên nhẫn nên xé luôn chứ ko tỉ mỉ như khi gấp, nhìn đống giấy xù lên, muốn chụp một kiểu ảnh và đăng stt, ngày xưa, có một con bé ngốc, đã định gấp sao đến khi nào đủ 1000 cái rồi tặng và tỏ tình, trong khi mở, lại miên man nghĩ về một người làm nó cảm thấy khó chịu, xuống lôi máy ra gõ gõ, xem ảnh cưới của các bạn trẻ, cũng ko biết sau ni mình chụp ảnh với ai.
Có lẽ đôi khi, đừng nên sống quá mơ mộng, nhưng mình thấy, mơ mộng một chút làm cho cuộc sống của mình bớt đau thương hơn, mơ mộng làm cho mình vẫn vui vẻ và còn rất nhiều niềm tin vào con người và cuộc sống, mình vẫn tin rằng, Mr.Right của mình sẽ rất tuyệt vời, cao, vui tính, tâm lý, chiều mình và yêu mình thật nhiều. Xem ảnh nghĩ rằng, chẳng cần phải có nhiều người yêu, mà cần một người yêu mình thật nhiều, để có cảm giác đối với họ mình là cả thế giới, " Thank you for make me think I am the Queen". Muốn yêu thật nồng nàn, thật mãnh liệt, thật nhiều cung bậc cảm xúc. Có lẽ cũng có chứ nhỉ, đến với nhau, ở bên nhau là một chặng đường dài dài phía trước. Có lẽ, sau này khi đến với mình, anh ấy cũng như mình, đã có một hình bóng ai đó, mình sẵn sàng chấp nhận, chỉ có điều, anh ấy phải nhận biết rằng, đâu là điều anh ấy đang có, đâu là hiện tại của anh ấy và phải biết trân trọng những gì anh ấy có- mình. Và mình cũng thế, một trái tim có vết, vẫn có thể dành trọn yêu thương thậm chí trưởng thành và vững vàng hơn rất nhiều những cơn cảm xúc bồng bột thời còn nhỏ dại.
Vậy đấy, yêu trọn vẹn bằng trưởng thành khôn lớn. Yêu thương mong manh lắm, không giữ, sẽ vuột mất. Ta sẽ hoàn thiện bản thân, sẽ tiếp tục công cuộc tìm kiếm một nửa yêu thương thật sự. Nhẹ lòng hơn nhiều lắm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét