Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Giá nỗi buồn có thể cất vào xó xỉnh nào đó và lãng quên...

Hôm nay đi ăn lại cùng cả nhóm, vẫn thế, vẫn cười thế nhưng có gì đó đã khác rồi anh nhỉ?
Những cảm xúc yếu đuối thế này, chẳng nên để người khác thấy. Em cảm thấy mệt mỏi, em cảm thấy muốn đi một nơi nào đó, về lại nơi chốn bình yên của em- nhà.
Em là một đứa nhạy cảm, dễ xúc động và dễ cảm thấy bị tổn thương. Em có thể vờ đi những gì người lạ nói với em, nhưng với những người em thân thiết, chỉ một câu nói thôi cũng đủ khiến em day dứt rất nhiều.
Em muốn về nhà với ba mẹ, em muốn được ăn đủ thứ em thích, sáng nay có đăng một cái stt, thèm ăn ốc, lươn, ếch xào chuối, ko thì chuối xào ruốc cũng được. Ăn gà luộc còn nóng hổi, cắt một nửa con, gặm, thèm ăn cháo cá mẹ nấu, bỏ thật nhiều lá tía tô và kinh giới thật thơm, thèm ăn cà luộc chấm mắm nêm, thèm ăn thu đủ xào lá hành tăm, thèm đủ thứ, thèm được ở nhà.
Nếu ở nhà, em cũng được chiều chuộng nhiều lắm, ăn gì ba mẹ cũng nhường hết cho em, không cần phải làm gì cả vì con gái lâu lâu mới về thăm.
Hôm bữa về mẹ bảo mẹ làm thịt gà để sẵn trong tủ lạnh chờ con về. về chưa kịp ăn vì con còn lo đi cưới bạn bè, nghĩ lại thấy mình có lỗi quá.
Tối qua xem phim, bà mẹ bảo, con đừng thấy mẹ làm việc là vì con, con chỉ cần lớn khôn và trưởng thành thôi. Nói xong bà mẹ lại vui vẻ lau dọn nhà cửa cho chủ nhà, xúc động và nhân văn quá. Ba mẹ nào cũng thương con, muốn con khôn lớn và trưởng thành. Giá, cứ được ở mãi với ba mẹ thì thích nhỉ?
Rất muốn nói chuyện, kể lể  này kia với anh, nhưng em đã quyết rồi, ko làm phiền cuộc sống của nhau thêm nữa, đợt ni nhiều việc, em biết, anh cố gắng lên nhé! Mạnh mẽ lên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...