Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

đi làm

Con đã vào đến nơi rồi mẹ ạ, sáng nay con lên xe mà mẹ chưa ra tiễn con kịp, chắc mẹ buồn lắm, nhưng như thế đỡ khóc hơn mẹ nhỉ. Mỗi lần đi, lần nào cũng thật nặng nề, cũng thật là buồn. Cả năm đằng đẵng, về nhà được có mấy ngày, không làm được gì cho ba mẹ cả. Còn nhiều thứ muốn sắm sửa cho nhà mình quá.
Nhiều khi thấy con cứ đi quan tâm tận đẩu tận đâu, rồi cuối cùng ba mẹ thì con chưa lo lắng gì nhiều thấy mình có lỗi với ba mẹ nhiều lắm.
Tối qua rất nặng nề, cứ như thể sắp khóc đến nơi, con móm ghẻ nt hỏi bao giờ đi, bả sáng mai đi sớm, không thấy nt lại, một lát sau thấy phóng xe lên, ôm nhau, chụp ảnh tự sướng cái rồi về, thương chi mà thương.
Gặp Tiến, chơi với nhau từ cấp 1, tự thấy quý nhau rất nhiều nhiều, yêu thương, không nhất thiết phải nói ra bằng lời, ta có thể cảm nhận được
Con về gặp được mèo ghẻ, buôn đủ chuyện trên trời dưới đất
Con gặp anh Dũng, cũng có nhiều kỷ niệm buồn vui, những ngày tháng lớn lên cùng nhau. Anh ấy vẫn phải nợ con một lời xin lỗi, nhưng, con sẽ cho qua, vì đó là những ngày tháng dại khờ.
Mẹ lo lắng cứ hỏi đủ chuyện, sáng mai con ă chi để mẹ làm, con ăn xôi ko, ăn mì tôm nha, hay mẹ luộc trứng, tội quá đi mất. Cứ đến ngày sắp đi là phải cố không lưu luyến nữa, để chia tay không nước mắt. tết nay mẹ đau miệng, mẹ cảm, ko ăn được chi, thương mẹ lắm mẹ ơi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...