Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Cậu của con

10h20 PM lon ton cầm găng tay su xuống lầu 1 rửa bát, xuống cầu thang nghe loáng thoáng tiếng bát chén mà lại thấy điện bếp ko bật, hoang mang, không biết là nhà hàng xóm hay sao? Qua bếp thấy đèn phía sau sáng, cửa đóng, vẫn nghe tiếng rửa bát, mình còn chạy lại cửa sổ nhìn, lỡ như có trộm hay sao, thì thấy cậu đang ngồi rửa bát.
Cậu ơi, cháu đã vào đây ở với cậu mự được gần 5 năm rồi cậu nhỉ? Đúng là cậu chưa bao giờ la cháu một câu, chỉ nói kiểu vui vui đùa đùa nhưng cháu hiểu là cháu cần phải điều chỉnh lại. Cậu luôn để ý và thương cháu nhiều lắm, cháu biết cậu ơi. Thỉnh thoảng buổi sáng dậy, thấy chiếc xe của mình tự nhiên sáng sáng, hóa ra là cậu lau những vết phấn trên xe cho cháu.
Thỉnh thoảng, cậu vẫn rửa bát cho cháu, mà mỗi lần thấy tiếng bát chén lách cách bên dưới là cháu lại chạy xuống vì cháu thấy thương cậu, chả có nhẽ có cháu chắt, con gái con đứa lại để cậu lụi hụi rửa bát như rứa.
Tối nay hoàn toàn bất ngờ là cháu không biết gì cả, xuống thấy cậu ngồi rửa một mình mà thương cậu quá, cậu sợ cháu nghe tiếng nên còn đóng cửa lại cho khỏi ồn nữa. Cậu ơi, cháu thương cậu mự quá.
cháu sẽ cố gắng chăm chỉ, ngoan ngoãn để không phụ lòng cậu mự <3

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...