Lần đầu tiên tôi khóc mà tôi còn nhớ là năm học cấp 2, hình như lớp 6 thì phải. Hồi đó, tôi chỉ học một trường bình thường ở quê, phía bên kia thị trấn là trường chuyên. Có một thầy dạy toán rất hay, và cũng là bạn ba mẹ tôi nữa. Vậy là tôi xin đi học thêm. Tuần mấy buổi cứ đạp xe qua cầu, đạp lên một cái dốc thật cao và tới lớp thật sớm, ngồi bàn đầu nghe giảng. Hôm đó như mọi khi tôi đến sớm, lớp đông đủ, thầy bước vào, đến trước tôi và nói rằng, nhà trường không cho học sinh trường ngoài vào học, thôi em về đi. Xấu hổ, tủi thân, tôi lẳng lặng đi ra, dắt được cái xe đạp bước ra khỏi cổng là nước mắt lã chã rơi trên cả một đoạn đường dài từ bên kia sông về nhà, đi đường ai cũng nhìn. Về nhà thấy mẹ mà nức nở. Thầy đã từng là thần tượng của tôi, tôi mong mỏi đến từng buổi học, vậy mà thầy đuổi tôi về giữa bao nhiêu là bạn. Tôi không hiểu hôm đó thầy bị sao nữa, nhưng từ đó, tôi không còn cảm thấy quý thầy như trước nữa.
Năm lớp 12, ông ngoại tôi mất, chỉ đến khi nhìn ông dưới đất, tôi mới òa lên nức nở, hình ảnh của ông, nụ cười của ông vẫn hiện rõ, vẫn nhớ ông nhiều, vẫn nhớ những lần ông dắt đi mua kính mắt, thương ông nhiều thật nhiều.
Một lần tôi khóc òa thât to và thấy muốn có cảm giác thoải mái nhẹ lòng như vậy nữa là khi tôi uống say bét nhè và khóc như mưa gió, lần đầu tiên tôi say và biết cảm giác say xỉn như thế nào. Con gái, say xỉn cực kỳ nguy hiểm, nhưng tôi đã có một trải nghiệm mà tôi chưa bao giờ có, và bởi khi tôi say, tôi đã có những người bạn tôi cực kỳ tin tưởng ở bên cạnh.
Năm 2 ĐH, tôi đã khóc nức nở trước mặt hai đứa bạn đúng y ngày 1/4 vì bị lừa, bạn của ny tôi về, tôi lóc cóc chạy xe, chạy đi mua quà để gửi cho ny :)) thật đúng là non nớt và buồn cười quá.
Năm 3 ĐH, trốn nhà đi chơi bị anh phát hiện, về ông nhắn một câu, anh thất vọng về em lắm Khánh à, vậy mà cũng đủ để mình cảm thấy như cả thế giới này sụp đổ. Bới đó là người mà tôi cực kỳ yêu quý.
Chiều nay đi làm về đi ăn cùng các chị trong phòng, tình cờ tôi thấy anh, chở một chị và cũng vào cùng một quán. Có lẽ là người mà anh đã từng yêu tha thiết những ngày tháng Đại học, có lẽ đó cũng là lý do để anh bỏ tôi lại một mình :)
Chẳng biết nói gì, chẳng biết làm gì, cúi mặt xuống cái bát để khỏi phải thấy anh. Nhưng anh cũng tệ thật đấy nhỉ, vào gặp đồng nghiệp mà cũng không thèm chào một câu. Không nên như thế anh nhé!
Đôi khi tôi tự hỏi, anh có cảm thấy tiếc nuối không. Với tôi bây giờ, tôi chỉ cảm thấy bị tổn thương thôi anh ạ, tôi chẳng còn tiếc nuối nữa. tôi tin rằng tôi sẽ hạnh phúc và một người sẽ dành cho tôi nhiều nhiều hơn nữa.
Tôi cũng có ngó qua chị bé đó, tội lỗi khi so sánh chứ tôi thấy chị ấy cũng bình thưởng. Nhưng giả như chị ấy biết tôi thì chị ấy sẽ cười thầm và nói, xinh mấy thì cũng chỉ là người bị bỏ rơi thôi :v
Tôi không xinh, không hoàn hảo, nhưng tôi vui vẻ và lạc quan vào cuộc sống này.
Mỗi người luôn có bí mật, và con trai cũng thế. Bây giờ có thể tôi khó tính hơn, tôi ko còn ngây ngô non nớt nữa, nhưng tôi vẫn nghĩ là ai đó, sẽ yêu tôi thật nhiều. Anh có nghĩ thế không?
Chúc mừng anh đã tìm được hạnh phúc anh đánh rơi, còn chúc mừng tôi đã đủ dũng cảm để nhặt nhạnh những mảnh vỡ mà ngắm nghía, mà ngẫm nghĩ về những vết xước nó mang lại cho tôi. Cuộc sống mà anh nhỉ. Không điều gì là không thể xẩy ra. Buồn đó, vui đó, rồi cũng để cho ta lớn lên và trưởng thành, ta nhìn nhận để có những bài học cho riêng mình. Những mảng màu tối, những mảng màu sáng, mới tạo thành bức tranh đầy đủ. Chúc anh và tôi sẽ có những hạnh phúc thật riêng nhé. Lần này tôi không khóc, bởi những hạnh phúc mới chỉ vừa chạm tay tôi mà chưa kịp ấm, cành hoa trao vội còn chưa kịp úa tàn. Có nhiều thứ đáng để rơi nước mắt, một lần bị thầy đuổi học, một lần trốn nhà đi chơi, một lần mất đi một người thân yêu, một lần khóc mà khi nghĩ lại bật cười bởi những tình cảm non nớt. đáng để rơi nước mắt hơn đúng không anh?
Hạnh phúc nhé đồng nghiệp :) một khi đã cười được thì Kèn không sợ bất cứ điều gì nữa :) nhớ nhé. Hạnh phúc an yên!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Nhân dịp facebook rộ lên phong trào đăng ảnh mười năm thay đổi, mình cũng nhìn lại mười năm đã qua. Đầu tiên là sự mất mát, năm nay tròn mư...
-
Ngày mai lên công ty học nội quy, sang tháng 10 đi làm, vẫn chưa nói cho mấy đứa bạn vụ mình đi làm, vì mình nghĩ nó sẽ buồn lắm. Hồi hộp kh...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét