Đi Tây Nguyên một chuyến đi nhớ đời. Vui.
Sáng ra Bống bang đến bên thủ thỉ là con ngồi với cô Khánh, rồi lát lên xe lại xị ra vì xe chật quá cô K ko ngồi với con được. Dễ thương, bống già, nói chuyện như bà già luôn. Đoàn hai lăm người mà đi xe hai hãng :)) nôm na là 2 xe, gặp được ông hướng dẫn nhạt hơn nước ốc nữa, ổng leo lên xe, dụ dỗ cho ổng nói chuyện vẩn vơ cho quên kể chuyện đi mà vẫn cứ thao thao. Thấy nói một mình tội quá phải nhìn cái cho đỡ tội, sợ nói ko ai nghe, tủi thân, từ lúc lên đã bảo là không cần hướng dẫn rồi, xe ni chỉ cần anh Tùy là đủ :v
Đêm đầu tiên ở Kon Tum, đi nhà thờ gỗ với ra bờ kè uống nước, theo lời thằng em bảo thì đã đi hết Kon Tum rồi. Chơi với em đến 10h, về đi kara hát hò với Điện lực Kon Tum, quậy tưng bừng chặp rồi ngủ, gật gà gật gù sáng lại đi lên Đăk Lawk.
Trên đường đi chỉ mong ngóng là đến được khách sạn để ngủ một giấc cho thỏa thích. Tối ăn xong mấy chị em đi ăn sinh tố bơ, nói chuyện linh tinh, chuyện làm dâu làm vợ. Bé Nhi chị Nga, hoa rụng nhiều lên tóc, không biết nói sao nó bảo "Hoa quá đi" =)) hoa danh từ mà nó chuyển sang làm tính từ luôn, dễ thương kinh dị, đi vào giới thiệu với bà chủ quán là chị cháu 5 tuổi còn cháu 3 tuổi, hai đứa dắt tay nhau đi. Bé Nhi lẹt đẹt lẹt đẹt nên bị kêu luôn là bé Đẹt, cười dễ sợ. Thấy mấy đứa con nít dễ thương quá đi mất, mà giờ thỉnh thoảng vẫn cứ chưa chấp nhận được việc mình là cô của tụi nó, than ôi :((
Sáng ra về Gia Lai, nghỉ đêm. Buổi tối ở Gia Lai cũng vui, chị Hạ, mình, chị Hoa đi siêu thị, mua đủ thứ đồ ăn, anh Tùy bảo chị Hạ là tàu USS, là chiến hạm, tàu họ chở súng đạn chớ chị Hạ là chở đồ ăn :)). Kêu taxi bảo chở đi coopmart, cũng chở, ra đến nơi bốn người hết 10 nghìn rưởi. Mình là dân thành pháo, bo hẳn 9 nghìn năm trăm, vị chi là 20 nghìn chẵn :)) tội ông taxi, may chưa bị chửi.
Về ăn xong cỡ 10h, chị Huyền rủ đi chơi, lại ra đường, lếch thếch một đoàn, gặp anh Hưng đi chụp ảnh về đang ngồi ăn trứng, ăn xong kéo nhau đi ra quảng trường chụp ảnh. 11h đêm, hoa vẫn ế, người ta mời a Tùy mua, ổng bảo, gồng mình cả ngày tới 11h đêm rồi, ráng nốt qua ngày, tự nhiên giờ đi mua hoa :)). Nửa đêm kéo nhau ra quảng trường chụp ảnh, gặp ông bộ đội ngồi đó canh. Có lẽ ổng suy nghĩ bạc tóc cũng chưa ra vì sao cái lũ mọi ni lại đi chụp cái giờ ni. Lý do đơn giản là: Đợi hết người rồi chụp cho đẹp.
Đi về xong, khách sạn đóng cửa, phải cử cu Ford chui chui qua cửa cuốn kêu lễ tân, kỷ niệm đáng nhớ quá.
Đi mua măng với tiêu học được câu, bán giá sỉ là trả giá ko được thì sỉ vô mặt,. Mí lại đi về biết thêm một nghề sáng cầm trăm triệu đi, chiều cầm trăm triệu về, ăn uống đầy đủ là nghề nuôi bò :)) chết mất.
Ngày ni đi làm mệt ko thể tả. Kêu gào với bạn nớ. Chiều nhắn tin bảo xuống xe có cái gì hay lắm, thấy hộp sữa trái cây. Mình thích được quan tâm như thế, đơn giản là hơn một người bạn một chút và bên mình lúc mình thấy mệt mỏi. Vậy thôi. thấy nhẹ nhàng lạ kỳ.
Uống hộp sữa, quất thêm viên C, làm thêm hộp bò húc, giờ cái bụng mình sôi ọc oc, còn đau đầu nữa, thôi ráng chịu, đi ngủ thôi. Ngủ lại sức, cuối tuần lại về quê :D
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét