Thật sự muốn viết một cái gì đó nhưng không hiểu cái cảm xúc của mình hiện tại nó như thế nào, không diễn tả được, cái cảm giác lúc này thấy như thể mình là một con người đơn độc, có lẽ tại ngôi nhà đã vắng hết người, mự với em chưa về, bà ra nhà bác, cậu đi công tác, một mình ở nhà, thấy trống vắng quá. Giờ tự nhiên thấy chẳng cần gì, chẳng muốn gì. Đi làm rồi mình ít có thời gian với bạn bè, thời gian học Anh văn. Thấy tự nhiên cuộc sống trôi hơi bị nhanh, chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện đi làm về nhà rồi ngủ. Chiều nay nt với một người bạn cũ, hỏi han tình hình vậy thôi, trong lòng cũng chẳng còn dậy sóng nữa, kể ra cũng hay thật nhỉ :D thay số điện thoại mới, may mà mình còn nhớ ra, suýt nữa hỏi là ai đây :) khổ thế. Lòng mình giờ cũng bình yên lắm rồi, cuộc sống như thế này cũng tốt.
Chiều nay không nấu ăn, ngủ tí, lát dậy kiếm cái gì ăn tạm rồi đi học, ngủ thôi :D
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
A bờ cờ
Trả lờiXóaố ồ :D em nhớ my idol quá :D
Xóa