Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

Lòng tin

Mấy hôm nay đọc được bải viết về chùa ở phía Bắc, cúng giải vong theo, rồi người người ùn ùn kéo đến theo nhờ giải hạn, các thầy có cả các tài khoản mạng xã hội, youtube. Người nào không mang theo tiền mặt thì có thể chuyển khoản, trả góp, không có tiền nữa thì ở lại làm công quả giúp việc không công cho chùa. Hàng ngàn người về mà mỗi người cúng 2 5 triệu, chục triệu, rốt cuộc thì người ta còn kinh doanh trên niềm tin và nỗi sợ hãi của con người, cái gì cũng đem ra để mua bán được, miễn là có tiền. Nhốn nháo và lộn xộn.
Rồi vụ học sinh trường tiểu học bị nghi ăn phải thịt lợn nhiễm sán, chẳng biết có thế lực nào đứng sau điều khiển truyền thông, đánh vào nỗi sợ hãi của con người, để chuyển từ mua thịt lợn ngoài chợ qua mua thịt trong siêu thị,
Rồi truyền thông nước mắm nhiễm độc, để người ta dùng thứ nước chấm hóa học.
Cáp treo thì xây dựng khắp nơi, xẻ đồi xẻ núi, làm cáp lên cả Sơn Đòng thì thôi cũng không biết phải nói như nào nữa.
Rồi từ chuyện xã hội tới chuyện gia đình, mẹ kể chuyện cho mình, anh xe tải chở cát cho nhà mình đổ móng nhà lấy tiền đắt hơn nhà mình mỗi xe cát 160k mà còn muốn tăng giá, đắt hơn so với người khác rồi mà vẫn cố tình đòi tăng giá. Ba mình đến tận công ty để hỏi và cắt hợp đồng luôn, vì làm ăn không trung thực. Mẹ nhắn mẹ thấy họ tham quá mà mẹ rung người luôn con ạ. Nhà làm thì phải cả trăm xe cát mới đổ đầy cái nền  móng. Mình chẳng biết nói gì. Rồi hỏi, nếu được mình có cho người ta một cơ hội sửa sai không? Và rồi nếu mình cho người ta một cơ hội sửa sai thì liệu mình còn tin?

Mình vẫn quan điểm người nào cũng có một cái mặt tốt đẹp nào đó. Và người ta tốt với mọi người, chỉ là không tốt với mình thôi :) Vẫn giữ lòng tin, miễn là đừng để mình biết được, sẽ không lấy lại được nữa.
Chiều nay ngồi nghĩ, cuộc đời ba mẹ gần 70 tuổi  mới bắt đầu làm nhà, chắc cũng là ước mơ cả đời, một đời ba mẹ vất vả. Mình cũng chẳng nghĩ được rồi có ngày mình còn trẻ như này, mình có một căn phòng thật đẹp, có cả một cái bệ bên ô cửa đón nắng. Mình thương anh mình, ngày anh gửi ảnh thiết kế 3D nhà, anh bảo nhà mình đó ba mẹ ạ, háo hức quá. Thương mà chảy nước mắt. Vì cái chuyện làm nhà này cứ bàn tới bàn lui, mê mải,  vì một nỗi là không có tiền. Mình vốn chậm chạp, cũng sống chẳng biết bon chen, nên ai lo được gì cứ lo, nhà cửa anh lo anh tính toán hết. Thương quá là thương.
Mấy hôm nay bận nhưng mình vẫn cố gắng đọc được quyển sách bản du ca cuối cùng. Kể về cuộc sống di dân tị nạn của những người Đức thời có phong trào bài Do Thái phân biệt chủng tộc của Đức Quốc xã, mới đọc mấy trang đầu, mình đã thấy đây là quyển sách cần đọc, về cách sống và tình người. Nhân vật Kern lưu lạc, được nhiều người giúp đỡ, nhưng cũng bị nhiều lần lừa bởi vì niềm tin vào lòng tốt của con người và sự thiện lương của anh. Trong khốn cùng, hạnh phúc của họ là có một nơi để trú ngụ, và được nhìn thấy mặt của người mình yêu. Mình vẫn còn đang đọc, nhưng mình xúc động bởi lời văn giản dị và sâu sắc. Người ta buồn vì thấy người chết bên cạnh mà không cảm thấy buồn, chỉ thầm thỏa mãn vì đã có một bữa ăn no. Mình sẽ đọc dần mỗi ngày vài trang.

Khi chúng ta không có gì để bấu víu, chúng ta sẽ tìm đến thần linh để trú ngụ, xin đừng trục lợi trên những điều đó.
Tháng 4 sẽ là một tháng chạy đà cho những kế hoạch cuối năm. Tự cảm thấy mình già dặn và cứng cáp hơn so với hai năm trước. Cần phải bật lên. Cảm ơn những mối duyên lành đã cho mình gặp được những người bạn cùng chí hướng và chỉ cho mình một hướng đi mới. Mình sẽ về VN và bắt đầu xây dựng cho cuộc sống của mình. Sống cho ra sống.
Nghe tiếng anh hàng ngày
Đọc tìm hiểu về kinh doanh
Hoàn thành tốt luận văn
Đi Úc
Vậy đã đi, đây là lịch từ giờ đến tháng 9. 3 tháng cuối năm còn những dự định chưa dám nói, nhưng sẽ thành hiện thực thôi.
Hãy tin tưởng vào bản thân Kèn nhé.

Yêu Kèn

IUJ 20/3/2019

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...