Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Ông nội

Đây là lần đầu tiên viết về ông nội.
Ông mình ở quê, cuộc sống của ông không có gì thú vị lắm, vợ mất khi đang mang bầu. một mình ông nuôi ba với o từ lúc ba 5 tuổi. Sau rồi ông lấy thêm một vợ nữa, sinh được một chú, vợ hai thì chê ông nghèo, so sánh ông này kia, rồi đến khi chú lớn lên là bà về ở với chú, hai ông bà ly thân. Ba đi học xa, nên ông ở nhà, cũng cứ rượu chè, mãi rồi nghiện, rồi bê tha lắm.
Mình ít khi nói chuyện với ông, một năm về quê thăm ông được vài lần. Ngày xưa khi còn khỏe thì ông hay đan rổ rá, làm thang, hè thì ông lên chơi ít ngày với con cháu rồi ông về, ông thích ở dưới quê vì được tự do uống rượu thoải mái.
Ngày mình vào đại học, ba mẹ đón ông lên. Từ khi mình đi học là ông bắt đầu đau. Ba mẹ tưởng sướng hơn chút lại phải chăm ông. Ông đau hơn 1 năm trời, có những khi nằm liệt giường ko đi nổi, ba phải nghỉ việc không lương một năm, ở nhà chăm sóc, châm cứu này kia rồi dần dần ông mới đỡ, đến khi tết về ba mẹ mới kể chuyện, nghĩ không muốn để cho con cái lo lắng.
Thật ra từ trước giờ mình thấy mình không có quan tâm ông, không có thương ông, về chào ông cái rồi vô nhà, chơi với ba mẹ, với bạn.
Đợt ni về thấy ba làm cho ông cái giường sắt, có cả bánh xe để bữa sau ông có yếu thì đẩy ông tắm rửa thay đồ được. nó có cả cái nâng đầu như giường bệnh viện. Ông khen giường khéo, nhìn đẹp.Hôm ni ba mẹ đi làm cả, mình ở nhà với ông. Sáng đi ăn sáng rồi về đi mua vài thứ đồ chuẩn bị đi. về đến nơi thấy ông đang  nằm dưới đất, hoảng quá chạy lại đỡ. Do cái giường điên nớ cứ chạy chạy nên ông vịn bị ngã. thương chi mà thương.
Sau ông ngủ, mình vô nhà, trưa lấy cơm cho ông ăn, thấy ông vịn vịn cái giường đi đổ  nước tiểu, rồi quay vô lại, đi chậm chậm mà nước mắt cứ chảy :( từ trước giờ lần ni mới thấy thương ông lắm.
Trưa lấy cơm ra, ngồi với ông cho ông ăn cơm cho vui, ông ngước lên hỏi, cháu ăn chưa. mình bảo lát cháu vô cháu ăn. lát ông lại nói, cháu vô ăn đi, mình dạ, vô bưng bát cơm ra ăn với ông mà nước mắt cứ chảy sụt sùi. Lâu ni chẳng thương ông chi cả, thấy cũng thương cả ba mẹ nữa :(
mong ông chịu khó đi lại, chịu khó để không bị nằm một chỗ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...