Ngày trước, tình yêu đối với mình là một điều hết sức thiêng liêng, và đẹp. Luôn tưởng tưởng rằng, trong một tình huống bất ngờ nào đó, ví dụ như rớt sách vở, được lượm giùm, hay là đúng xe :)) như phim, hay là một mối tình thời học trò.
Thực tế là rớt sách thì tự nhặt, đến cái xe ghẻ của mình đi vô hiệu sách nhờ cái bạn giữ xe dắt hộ mà còn bị lắc đầu lườm cho một cái, đến nhục nhã, thề, hứa, sau ni đi cái xe thật oách, đỗ xịch trước mặt nó cho biết tay. Khổ nỗi, chẳng nhớ mặt ai mà trả thù :)) nên đành thôi.
Mối tình đầu thứ nhất: là cái cậu bạn hàng xóm, chơi với nhau từ cái thủa nào. Được cái mình làm lớp trưởng từ lớp 1 nên dạn ơi là dạn, chơi nhóm tooanf con trai. Hồi đó mấy đứa nhà gọi là có điều kiện, được mua cái xa đạp đia hình nhỏ nhỏ để đi học, oách lắm, trong cái đám bạn 3 chiếc xe đó, có một cậu mình thích ơi là thích, vì cười dễ thương, vui tính, và hơn nữa là ngày ngày chở mình đi đi về về, gần nhà mà. hihi, nhưng mà hồi đó, bọn con trai còn con nít lắm, chưa biết như thế nài gọi là " yêu " đâu, nên vẫn cứ vô tư nhảy dây, chơi chuyền vậy đó. Các cụ thì cứ bảo, chúng nó sau ni lấy nhau, còn ngại quá cơ =)). Thế rồi, cấp hai học khác trường, cấp 3 bạn chuyển ra hà nội, hiếm lắm mới gặp nhau, lạ, vẫn cứ hơi ngại ngại :)) Giờ thì lớn nhóc, nghe đâu tết năm ngoái cậu ta dẫn bạn gái về nhà ra mắt, he he, mối tình đầu vụn vỡ từ đó.
Mối tình đầu thứ 2: Cấp hai, khó khăn lắm mới nguôi ngoai nỗi nhớ, mãi tới năm lớp 8 mới phát hiện ra cái thằng bạn hay chơi, dễ thương tâm lý đến lạ. Ka Ka, rồi tỏ tình, mình cũng dạn thật đây, rồi vỡ lẽ ra là nó yêu con bạn thân của mình, đau lòng cứ mỗi buổi mình ngồi bàn phía trên hai chũng nó phía cưới cứ rì rầm. Lại tan vỡ và dặn lòng mình, ôi, hic, chắc chẳng bao giờ có ai yêu mình quá. Tủi thân.
Mối tình đầu thứ 3 : Cấp 3, mãi tận năm 12, mới có thể quên hẳn đi một người, đầu năm 12, chawcsc chắn răng 3 năm cấp 3 không thích một đứa mô nữa hết, cái bọn con nít. Vậy mà cứ cảm thấy có ánh mắt hướng về phía mình, lại còn hay được hỏi thăm nữa. Cũng thấy vui vui và con tim đã vui trở lại, đi dò hỏi mới biết, hóa ra nó nhìn con bé sau lưng mình :)). Mất công ăn dưa bở, nhìn lại nó cho tóe khói ra.
Đại học, và là lần đầu tiên, có một người dành tình cảm cho mình, đó là một quảng thời gian thật đẹp. Tuy không lớn lao, không vĩ đại, nhưng cũng đủ để cho mình vượt qua những khó khăn, cho mình động lực học tập, bằng chứng, đó là kỳ học có điểm tổng cao nhất trong các kỳ. Thấy thật sự vui và nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Nhưng rồi nó cũng qua đi như một cơn mưa rào.
Giờ đây, thấy chuyện tình cảm nó không còn được vô tư hồn nhiên như cái thời còn học tiểu học đi học sớm, chia nhau cái bánh mì, không còn những lá thư hộc bàn ngô nghê, không còn những hồi hộp nữa. Không biết có phải cảm xúc cua rminhf đang bị chai sạn đi hay không, nhưng càng lớn con người ta càng bị chi phối ở nhiều yếu tố. Yêu để cưới, là một tình yêu phải nói là toàn diện về tất cả, xét về nhiều góc cạnh và không thể chỉ nghĩ cho chính mình.
Cảm giác như biết được rằng, người con gái thì thấy tình cảm của người con trai dành cho cô vĩ đại lắm, lớn lao lắm, rằng cô phải bảo vệ tình yêu của mình, cô nguyện nếu ra đi sẽ là người đứng nhìn chứ không thể quay lưng.
cìn chàng trai thì cũng yêu đây, nhưng vì nhiều cái, hứa hẹn, rùi không thể, không tiến cũng không lùi, làm khổ người ta, mà lại gieo cho con người ta hi vọng, thật là buồn.
Cuộc sống nó vốn dĩ như vậy ư, mệt mỏi, cảm giac snhuw mình muốn luôn làm một con mèo vô tư chơi với cục len, mình muốn một cuộc sống đơn giản, nhưng mà thấy nó khó khăn quá.Suy cho cùng là cũng do bản thân mình mà ra cả thôi. Không biết đến khi nào mình cưới, người chồng của mình sẽ như thế nào nhỉ, giờ, chẳng thấy còn hứng thú với ty nữa. Không dễ gì có người có thể làm mình rung động.
Năm mới đến mà lại ngồi viết những dòng này thật không hay ho tí nào cả. Năm qua đi, con người ucngx lớn lên, tình cảm thì nhỏ lại. :) hì. Thôi kệ, cứ vậy đi, biêt sao. Cầu mong trong năm mới, mọi điều suôn sẻ, may mắn, mình sẽ tìm được việc làm, đó là điều quan trọng nhất, sức khỏe, tình yêu.
Chúc cho những người bạn của tôi luôn vui vẻ. mạnh khỏe.
Viết gần hết mới nhớ. Ngày hôm nay có quá nhiều cảm xúc, mắt mũi đơ hết cả rồi.
Nhận thấy tình cảm cần phải vun đắp khoảng cách xa, thiếu đi sự trò chuyện, gần gủi làm cho mình trở nên lạ lẫm, ngay cả trong tình bạn. Con bạn thân, mẹ mất sớm, nó phải đảm đương vai trò người chị cả, cũng thay vai trò của mẹ chăm sóc cho bố và em. Nó biết lo từ sớm nên tự lập, mạnh mẽ và trưởng thành rất nhiều. Nhiều khi thấy nó mệt, nó kêu, biết là nó mệt lắm thì nó mới kêu như thế, tự nhiên thấy mình có lõi vì đã quá vô tâm với bạn bè.Những làn kêu nhớ mẹ, muốn được nghe mẹ nói, muốn được mẹ xoa lưng, thấy trong lòng mình một nỗi đau, nhói, thương. Mình thấy mình hạnh phúc lắm khi còn mẹ, được về kể hết chuyện này chuyện kia. Đó là lý do mà rất rất hiếm khi mình khoe về mẹ, này nọ trên fb. Sợ nó chạnh lòng.
Bạn của tau, giai đoạn ni, mệt mỏi đủ điều, nhớ mẹ nữa, mẹ ở nơi xa sẽ luôn phù hộ cho mi.Xin lỗi mi vì tau đã không ở bên mi những lúc như thế, không thế là một người cho mi dựa vào, tau muốn mi nhanh có người yêu để cho mi được nũng nịu, để cho mi được ấm áp và yêu thương.
Năm mới đến rồi mi ạ, một năm bình an, may mắn và hạnh phúc mi nhé, bạn của tau, tau nhớ mi yêu mi lắm.Cố lên nha bạn yêu! rồi sẽ ổn thôi mà
Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Nhân dịp facebook rộ lên phong trào đăng ảnh mười năm thay đổi, mình cũng nhìn lại mười năm đã qua. Đầu tiên là sự mất mát, năm nay tròn mư...
-
Ngày mai lên công ty học nội quy, sang tháng 10 đi làm, vẫn chưa nói cho mấy đứa bạn vụ mình đi làm, vì mình nghĩ nó sẽ buồn lắm. Hồi hộp kh...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét